NGÀY KHÔNG EM
Ngày đăng: 06-04-2026
84 lượt xem
Trong dòng chảy của thi ca đương đại, khi nhiều tiếng nói tìm cách bứt phá bằng hình thức, kỹ thuật hay những cấu trúc ngôn ngữ phức hợp, vẫn có những người lặng lẽ đi theo một con đường khác: trở về. Không phải là trở về theo nghĩa hoài cổ đơn thuần, mà là trở về với chiều sâu của ký ức, với những gì nguyên sơ nhất trong tâm hồn, với những rung động đã từng làm nên con người. Thơ Hoàng Thanh thuộc về mạch chảy ấy một mạch chảy không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và thấm lâu như phù sa bồi lắng qua năm tháng.
“Em Có Về Với Tháng Ba” không chỉ là một tập thơ. Nó là một miền ký ức được đánh thức, một không gian cảm xúc nơi thời gian không trôi đi theo tuyến tính, mà lắng lại, chồng lớp, và ngân lên trong từng câu chữ. Ở đó, người đọc không chỉ đọc thơ, mà như bước vào một vùng sống khác nơi quá khứ và hiện tại không tách rời, nơi một cánh hoa rơi cũng đủ làm dậy lên cả một đời thương nhớ.
Trục thẩm mỹ xuyên suốt tập thơ là “tháng Ba” một biểu tượng vừa cụ thể vừa trừu tượng. Ở bề mặt, tháng Ba là mùa của hoa gạo đỏ, của gió bãi bồi, của những buổi chiều bảng lảng bên triền đê. Nhưng ở tầng sâu hơn, tháng Ba trở thành một cánh cửa ký ức. Chỉ cần mở ra, cả một thế giới hiện về: bến nước, sân đình, giếng làng, con đò, tiếng trống hội, mùi rơm mới, khói lam chiều. Tất cả không chỉ là cảnh, mà là những “mã văn hóa” những tín hiệu đánh thức phần sâu kín nhất trong tâm thức người Việt.
Điều đáng quý ở Hoàng Thanh là anh không viết về quê hương như một phong cảnh để ngắm nhìn, mà như một thực thể sống. Quê hương trong thơ anh biết đợi, biết giữ, biết buồn, biết gọi. Nó không nằm ngoài con người, mà tồn tại ngay trong ký ức và trong những khoảng trống của tâm hồn. Khi một con đường đất biến mất, khi dòng sông không còn trong vắt, khi câu chào trở nên nhẹ bẫng, đó không chỉ là sự thay đổi của ngoại cảnh, mà là dấu hiệu của một sự đứt gãy tinh thần. Và thơ, trong trường hợp này, trở thành một cách để níu giữ, để chống lại sự phai mờ của những giá trị từng làm nên căn tính.
Song song với quê hương là tình yêu nhưng tình yêu trong thơ Hoàng Thanh không tồn tại như một câu chuyện riêng lẻ giữa hai con người. Nó luôn gắn với không gian, với mùa, với ký ức. “Em” trong thơ anh không chỉ là một người để nhớ, mà còn là một phần của quê nhà, của những ngày cũ, của một thời trong trẻo không thể quay lại. Ngược lại, quê hương cũng mang dáng dấp của tình yêu: có chờ đợi, có lỡ làng, có những điều không kịp nói, có những bước chân đi xa mà không bao giờ thực sự rời khỏi.
Chính sự giao thoa này làm nên một trường cảm xúc rộng: nhớ một người cũng là nhớ một đời; yêu một người cũng là yêu một miền ký ức; và đánh mất một người đôi khi là đánh mất cả một phần quê hương trong chính mình.
Về mặt thi pháp, Hoàng Thanh lựa chọn một lối viết tưởng chừng giản dị nhưng thực ra rất có ý thức. Ngôn ngữ trong thơ anh không cầu kỳ, không phô diễn, mà hướng tới sự trong, sự mềm và độ lặng. Những câu thơ thường ngắn, nhịp chậm, nhiều khoảng trống. Anh không nói hết, không giải thích tận cùng, mà dừng lại đúng lúc — để phần còn lại được hoàn tất trong cảm nhận của người đọc.
Đó là thi pháp của sự tiết chế. Và cũng chính nhờ tiết chế mà thơ có dư âm. Một hình ảnh như “hoa gạo rơi”, “con đò neo bến”, “khói lam bảng lảng”, “chiếc bóng đứng đợi” — tất cả đều mang tính gợi hơn là tả. Chúng không chỉ hiện lên trong khoảnh khắc đọc, mà còn ở lại sau đó, âm thầm lan rộng trong ký ức người tiếp nhận.
Giọng điệu của thơ Hoàng Thanh vì thế cũng mang một sắc thái riêng: trầm, dịu, buồn nhưng không bi lụy. Đó là nỗi buồn đã đi qua thời gian, đã được chưng cất, không còn sắc nhọn mà trở nên trong và sâu. Ngay cả khi viết về chia ly, về lệch pha, về tàn phai, thơ anh vẫn giữ được một sự điềm tĩnh nhất định như thể người viết đã học cách nhìn nỗi đau bằng một ánh nhìn bao dung hơn, chấp nhận hơn.
Đọc thơ Hoàng Thanh, người ta không bị cuốn vào cảm xúc một cách dữ dội, mà được dẫn dắt chậm rãi vào một trạng thái lắng. Ở đó, nỗi buồn không làm người ta gục xuống, mà khiến người ta hiểu hơn về chính mình.
Một điểm đáng chú ý khác là trong khi giữ vững căn cốt làng quê, Hoàng Thanh vẫn mở rộng không gian thơ ra nhiều miền đất nước. Từ thác Bản Giốc, hồ Ba Bể, Tây Bắc, đến Cần Thơ, Sóc Trăng, bến Ninh Kiều. Tổ quốc hiện lên không như một khái niệm trừu tượng, mà như một hành trình cảm xúc. Đi qua từng vùng đất, nhà thơ không chỉ nhìn thấy cảnh, mà còn cảm nhận được một sợi dây vô hình nối tất cả lại: đó là tình yêu, là ký ức, là cảm thức thuộc về.
Vì thế, “Em Có Về Với Tháng Ba” không chỉ là một tập thơ tình, cũng không chỉ là một tập thơ quê. Nó là một hành trình trở về trở về với những gì đã làm nên con người, với phần mềm yếu nhưng cũng bền bỉ nhất trong tâm hồn: nỗi nhớ.
Trong một thời đại mà con người ngày càng bị cuốn đi bởi tốc độ, bởi tiện nghi, bởi những ánh sáng nhân tạo và những kết nối ảo, thơ Hoàng Thanh giống như một khoảng dừng. Một nơi để ta chậm lại, để nghe lại những âm thanh rất cũ, để nhìn lại những hình ảnh tưởng như đã mất, và để nhận ra rằng có những điều, dù thời gian có trôi xa đến đâu, vẫn không thể rời khỏi chúng ta.
Có thể nói, giá trị của thơ Hoàng Thanh không nằm ở tham vọng tạo ra những tuyên ngôn lớn, mà ở khả năng chạm tới những tầng sâu lặng nhất của cảm xúc con người. Anh không cố gắng nói điều lớn lao, nhưng chính vì thế mà lại chạm được vào những điều rất thật.
Và sau tất cả, điều còn lại không chỉ là những câu thơ đã được đọc, mà là một cảm giác đã được sống cảm giác của một buổi chiều tháng Ba, của một triền đê gió thổi, của một bến nước còn đợi, của một cái tên không còn được gọi, và của một phần ký ức vẫn âm thầm đỏ lên như hoa gạo trong tim mỗi người.
NGÀY KHÔNG EM
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Nắng như giọt mật chảy về cuối sông.
Cây đa đứng lặng bên đồng
Rễ ôm đất cũ như mong một người.
Em đi qua thoáng nụ cười
Mắt đen lúng liếng rối đời anh đi.
Gàu tre chạm nước thầm thì
Múc lên toàn nhớ chẳng gì là em.
Anh ngồi nhặt lại bên thềm
Nhặt bao tiếng nói mà quên mất người.
Con đò vẫn lặng lẽ trôi
Không bến để đợi không lời để mong.
Một đời như cánh lục bình
Trôi theo con nước vô tình mà quen.
Đêm về trăng rụng bên hiên
Nghe như có tiếng gọi tên một người.
Anh đi qúa nửa cuộc đời
Mà không tìm thấy một thời có em.
Sáng ra bến vắng lặng thinh
Chỉ còn chiếc bóng đứng nhìn sang sông.
Ngày không em gió mênh mông
Thổi qua đồng cũ rỗng không bóng người.
KHỞI SINH
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều rơi bãi vắng ven đê
Gặp nhau như đã hẹn về kiếp xưa
Anh ôm câu chữ chưa vừa
Em ôm nỗi nhớ như mưa không lời.
Nắng nghiêng một phía chân trời
Bóng hai đứa đổ thành đôi lạ lùng
Không ai gọi đúng tên chung
Mà nghe thân thuộc như cùng đã quen.
Gió đi qua những bậc thềm
Mang theo tiếng gọi dịu êm rất gần
Một điều đã mất bao lần
Bỗng dưng sống lại trong ngần ánh nhau.
Không cần hẹn trước kiếp nào
Không cần hỏi chuyện trước sau là gì
Chỉ cần đứng cạnh nhau thôi
Đã nghe một nỗi bồi hồi rất xưa.
Nhìn nhau, gió đứng bên trời
Một điều đã mất rơi rơi trong lòng
Không ai nói chuyện đục trong
Chỉ nghe bến vắng, dòng sông thở dài.
Có khi chẳng phải gặp ai
Mà là gặp lại một ngày đã quên.
Có khi chẳng phải gọi tên
Mà là ký ức gọi lên trong mình.
ĐỒNG ĐIỆU
Tác giả: Hoàng Thanh
Thơ rơi từ phía tay người
Bay qua em, đậu một thời rất lâu.
Không cần trầu nghĩa cau sâu
Chỉ cần một khoảng nhói đau giữa mình.
Những điều chưa nói lặng thinh
Lại thành sâu nhất của tình không tên.
Những điều không gọi thành quen
Lại thành tha thiết dịu êm vô cùng.
Anh mơ tận phía trời chung
Em nghe tưởng gió từ vùng quê xưa.
Một lời chưa kịp nói ra
Đã nghe như thể thiết tha tự lòng.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là đã chạm trong vòng không gian.
Hai người đứng giữa mơ màng
Không cần chạm vẫn thấy tràn đầy nhau.
Xa nhau một sải tay mau
Mà nghe như thể dạt dào suốt đêm.
Một câu chưa kịp gọi tên
Đã thành sợi chỉ buộc bền hai nơi.
ẢO TƯỞNG
Tác giả: Hoàng Thanh
“Chúng ta” như khói lên trời
Không ai châm lửa tự thời mà bay.
Một chiều trùng hợp qua đây
Hai người chung bóng ngỡ đầy duyên xưa.
Tin như tin giấc ngủ trưa
Tỉnh rồi mới thấy như chưa từng gì.
Có khi chẳng phải chia ly
Mà ngay từ đầu đã không thật lòng.
“Chúng ta” hỏi cũng bằng không
Như làn mây mỏng bay trong trí mình.
Một người tưởng đã có hình
Một người tưởng đã gọi thành thân quen.
Nhưng khi chạm tới giới hạn
Mới hay khoảng trống vô vàn ở trong.
Có khi chẳng phải đợi mong
Mà là tự dệt giấc hồng cho nhau.
Tỉnh ra chiều đã qua mau
Bóng hai đứa đổ thành màu lạ xa
“Chúng ta” chỉ thoáng đi qua
Như cơn gió nhẹ không là gì đâu.
LỆCH PHA
Tác giả: Hoàng Thanh
Kim đồng hồ chệch một pha
Nghe như đã lệch cả nhà đời nhau.
Anh còn nói chuyện mai sau
Em gom lá cũ, cúi đầu lặng im.
Anh đi phía rộng êm đềm
Em về phía vắng bên thềm cỏ khô.
Không lời trách cứ đôi bờ
Chỉ là một nhịp không chờ được nhau.
Có khi chẳng phải vì đau
Mà vì không thể chung màu thời gian
Một người còn mộng mơ tràn
Một người đã đứng bên ngàn gió xa.
Gọi anh, tiếng rớt xuống xa
Nghe như rơi xuống tận bờ không tên
Có khi chẳng phải quên quên
Mà là không thể giữ bền được nhau
NHẬN THỨC
Tác giả: Hoàng Thanh
Một ngày em hiểu một điều
“Chúng ta” vốn chỉ một chiều trùng nhau.
Hai người đứng tạm chung cầu
Hết chung nhịp bước qua cầu là thôi.
Không cần nói cũng đã rời
Không cần quay mặt cũng vơi dần rồi.
Chỉ cần một phía buông lơi
Là bao gắn bó rã rời không hay.
“Chúng ta” như nắng ban ngày
Qua rồi để lại bóng gầy phía sau.
Có khi chẳng phải mất nhau
Mà là chưa từng thuộc về nhau thôi.
TÀN PHAI
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều nghiêng bóng đổ bên đời
Con đường cũ vẫn một người vắng tên
Em thôi gọi nữa làm chi
Tên anh rơi xuống còn gì để nghe.
Chúng ta cũ tựa câu thề
Gấp trang bỏ lại, bốn bề lặng im
Có khi chẳng phải lãng quên
Mà là ký ức tự tìm đường xa.
Một lần ngoảnh lại nhận ra
Mọi điều đã cũ như làn khói bay
ĐỐI DIỆN
Tác giả: Hoàng Thanh
Anh về phía gió không bờ
Em về phía đất bơ vơ cỏ gầy.
Chẳng còn chung một bàn tay
Mỗi người giữ lấy một ngày riêng đau.
Tình yêu chẳng buộc được nhau
Chỉ cho quên tạm nỗi sầu nhân gian
Đến khi nhớ lại muộn màng
Tình rơi như hạt mưa tàn ngoài hiên.
Đến khi nhớ lại nhận ra.
Chỉ là giấc mộng chưa xa đã tàn
Có khi chẳng phải phũ phàng
Mà là sự thật nhẹ nhàng quá thôi.
BUÔNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Em không níu nữa cho phiền
Tay không giữ gió giữ duyên sao đành.
Buồn theo con nước trôi nhanh
Bèo tan hết lớp, chỉ còn mặt sông.
Em như tỉnh giữa hư không
Biết là đã có bây giờ là không.
Có khi chẳng phải chờ mong
Mà là học cách để lòng nhẹ tênh.
DƯ ÂM
Tác giả: Hoàng Thanh
Có điều chẳng mất khỏi lòng
Chỉ thay hình dạng như sông đổi bờ.
Tình yêu hóa tiếng ầu ơ
Ký ức hóa lặng, bây giờ thành em.
Không còn nhớ rõ môi mềm
Chỉ còn nhớ gió êm đềm đã qua.
Không ngày kết thúc hiện ra
Chỉ là một sớm nhận ra hết rồi.
Sống mà không nghĩ tới người
Chúng ta tan giữa khoảng trời sương mai.
Không còn dấu vết hình hài
Chỉ còn một kẻ đổi thay trong đời.
ĐÀ LẠT MÙA PHƯỢNG TÍM
Tác giả: Hoàng Thanh
Về đi em, Đà Lạt mùa phượng tím,
Hoa rơi mềm như một thoáng chiêm bao.
Anh đứng đợi giữa trời cao rất lạnh,
Nghe nỗi buồn len nhẹ phía hanh hao.
Phượng tím nở đầy con dốc nhỏ,
Tím cả chiều, tím cả bước em qua.
Có những điều chưa từng kịp nói,
Đã hóa thành mây khói rất xa.
Anh vẫn đợi như thông già đứng gió,
Qua bao mùa sương phủ kín vai gầy.
Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ,
Cho một đời thương nhớ trở về đây.
Nếu em lỡ quên lời xưa ước hẹn,
Thì thôi anh giữ lại tím riêng này.
EM LÀ MÙA ĐÔNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Em đến như một chiều đông,
Hà Nội chợt rét mênh mông lạnh người
Gió về lạnh khắp muôn nơi,
Phố nghiêng vai áo, sương rơi mái thềm.
Em đi rất khẽ êm đềm,
Như sợ chạm lạnh vào thêm phận người.
Khăn len quàng nửa bờ môi,
Che đi má lúm nụ cười thoáng qua.
Anh quen với nắng phương xa,
Với miền gió nóng, với hoa rực màu.
Gặp em buổi chớm yêu đầu,
Mới hay áo mỏng cũng đau vì tình.
Em cười rất nhẹ mà xinh,
Rơi lên mái phố, vô tình anh va
Một câu em nói như là,
Chuông nhà thờ cũ ngân xa cuối chiều.
Hồ Gươm gió lặng rất nhiều,
Mặt nước giữ lại bao điều chưa trao.
Anh nhìn chiếc lá lao xao,
Nghe mùa rụng xuống bờ nào trong tim.
Em không hứa hẹn gì thêm,
Chỉ ngồi lặng lẽ góc bàn cà phê.
Khói trà nóng bốc cơn mê,
Anh đưa tay hứng mà tê cả lòng.
Em là mùa đông rất trong,
Không bão tố, chẳng rét căm dữ dằn.
Chỉ là cái lạnh rất gần,
Đủ cho người ấm thấy mình cô đơn.
THẠCH THẢO KHÚC GIAO MÙA
Tác giả: Hoàng Thanh
Trong tĩnh lặng thời gian rất khẽ
Gió giao mùa khẽ chạm nhành hoa
Thạch thảo tím chi mà tím lạ
Mỗi cánh hoa là một nỗi xa.
Nghe đâu đó lời xa rất nhỏ
Giữa muôn màu nghiêng ngả hư không
Lá run nhẹ như lời số phận
Chạm vào sâu những khoảng mênh mông.
Thềm gió lạnh mưa bay rất mỏng
Một chiều buồn thấm tận vào tim
Hoa vẫn nở dịu dàng không nói
Mà giữ hoài một nỗi lặng im.
Có những lúc giữa đời rất vội
Ta lạc mình trong những đã qua
Những ký ức không thành lời gọi
Mà âm thầm như khói sương xa.
Thạch thảo tím không cần rực rỡ
Chỉ âm thầm giữ một niềm riêng
Không níu kéo cũng không từ bỏ
Chỉ lặng nhìn năm tháng trôi nghiêng.
Ta đã sống bao lần lạc bước
Gặp một người rồi lại quên nhau
Chỉ còn lại sắc hoa tím nhạt
Giữ giùm ta một nỗi rất sâu.
Nếu một mai người không còn nữa
Xin làm hoa nở tím bên đời
Không rực rỡ nhưng hoài ở lại
Như một lần đã lỡ không nguôi.
NÂU SỒNG
Nâu sồng nhuộm tuổi xuân thì
Buộc vào cửa Phật những gì dở dang
Tưởng đâu dứt hết trần gian
Nào hay lòng vẫn đa mang tình người.
Thinh không rơi xuống nụ cười
Mỏng như nắng sớm bên trời mong manh
Tiếng mõ rơi rất khẽ thôi
Mà nghe như chạm tận nơi đáy lòng.
Có nhau giữa cõi mênh mông
Chưa kịp ấm đã lạnh lòng chia xa
Hỏi rằng duyên nợ đâu ra
Buộc rồi lại tháo như là chưa quen.
Một câu kinh cũng chênh vênh
Khi còn vướng lại một miền đã xa
Đi tìm một chữ tình qua
Đến khi lạc mất chính ta lúc nào.
Khói sương khép lối đi vào
Hoa xưa rơi nhẹ lao xao cuối mùa.
KHÔNG CẦN CHIÊM BAO
Sáng, một ấm trà thơm
Khói bay như ký ức
Chưa kịp gọi thành tên
Đã tan vào lặng thinh
Trưa, một giấc hoá bướm
Bay qua miền vô minh
Chạm vào bùn quá khứ
Bật dậy vẫn là mình
Chiều, cánh diều chấp chới
Sợi dây buộc vào đâu
Buộc trời hay buộc gió
Hay buộc chính niềm đau
Tối, chẳng cần chiêm bao
Vì lòng còn chưa ngủ
Những điều chưa kịp quên
Vẫn thì thầm rất cũ
Người tưởng mình đã khác
Sau bao cuộc dời thay
Nào hay trong đáy mắt
Vẫn một bóng xưa này
Chẳng ai tròn hoàn thiện
Như trăng mãi khuyết đầy
Ân hận rơi rất muộn
Mà lòng còn nặng tay.
Một đời đi qua hết
Chỉ học được một điều
Buông không phải là mất
Mà là thôi giữ nhiều.
ĐIỀU KHÔNG THỂ GỌI TÊN
Tác giả: Hoàng Thanh
Em có về đón nắng tháng tư,
Cho hoa đỏ rơi dài qua bờ đê vắng,
Cho một buổi chiều thôi cũng đủ lặng,
Để một đời người chợt biết chao nghiêng.
Anh đã đi qua nhiều mùa gió cũ,
Những cuộc tình như lá rụng không tên,
Tưởng trái tim mình rồi sẽ ngủ yên,
Sau những lần tự khâu mình bằng im lặng.
Em chợt đến nhẹ như điều không thật,
Như ánh nhìn chạm khẽ đã thành sâu,
Như một người không hứa gì nhau,
Mà để lại cả một vùng không thể dứt.
Hoa vẫn đỏ như chưa từng biết tắt,
Gió vẫn về như chưa từng biết đã xa,
Chỉ con người lạc giữa chính mình qua,
Giữa cái giữ và cái buông không rõ.
Có những thứ càng gọi tên càng vỡ,
Nên anh chọn đứng lặng nhìn thôi,
Nhìn tháng tư đi ngang qua cuộc đời,
Mang theo em như chưa từng ở lại.
Anh không dám gọi đó là mãi mãi,
Cũng chẳng tin là một thoáng đi qua,
Chỉ biết lòng mình từ buổi chiều xa
Đã học cách đau rất đỗi hiền lành.
Nếu một mai em không còn trở lại,
Xin đừng hỏi anh có đợi hay không
Vì người anh chờ chưa từng tồn tại,
Chỉ là tháng tư tự bước qua lòng.
GẶP EM GIỮA MÙA HỘI
Tác giả: Hoàng Thanh
Tôi gặp em giữa sân đình mùa hội,
Áo tím nghiêng như một vệt chiều rơi,
Tay em đã nắm tay người rất vội,
Mà mắt cười như chẳng biết có tôi.
Trống hội dội qua bờ tre xóm nhỏ,
Âm thanh xưa vỡ vụn giữa tim mình,
Mỗi nhịp gõ như gọi về ngày cũ,
Mà người xưa đã lạc giữa nhân sinh.
Bến nước làng vẫn in màu năm ấy,
Con đò xưa giờ chở những xa vời,
Câu hẹn cũ rơi đâu bên giếng đá,
Chỉ gió đồng còn thổi mãi chơi vơi.
Tôi đứng lặng bên hàng cau trước ngõ,
Nghe trong lòng rụng xuống một mùa xưa,
Em đi khuất qua con đường đất nhỏ,
Bỏ lại tôi cùng chiếc bóng dư thừa.
Chiều bảng lảng qua mái rơm đầu xóm,
Khói bếp lên cay xé cả hoài mong,
Một đời người có bao nhiêu lần lỡ,
Mà một lần là lỡ đến mênh mông.
Hội đã tàn sân đình im tiếng trống,
Gió vẫn về lay những sợi tơ vương,
Tôi đứng đó giữa quê nhà rất lạ
Chỉ mình tôi nghe tiếng phía con đường.
LÀNG TÔI
Tác giả: Hoàng Thanh
Làng tôi đó, bóng xưa dần khuất,
Ngô lúa xanh giờ hóa xương mù.
Cây gạo đỏ một thời lửa thắp,
Cháy đầu làng rực rỡ tháng ba.
Nay hoa rụng chẳng ai còn nhặt,
Gió hong hoài ký ức phai xa.
Gốc đa cũ rễ ôm đất mẹ,
Bóng năm nào che mát tuổi thơ.
Đứa trẻ cũ chơi trốn tìm dưới tán,
Lớn lên rồi lạc mất bến bờ xa.
Sân đình vắng tiếng trống làng ngày hội
Chiều buông dài lạnh lẽo mái chùa xưa.
Không còn ai ngồi nghe chuyện kể,
Thần linh xưa cũng hóa hư vô.
Đường bê tông phẳng lì như kẻ,
Cắt ngang dòng ký ức xa xôi.
Người gặp lại câu chào nhẹ bẫng,
Như chưa từng tha thiết ngày xưa.
Sông thuở trước hiền như hơi thở,
Nuôi lớn tôi qua những tháng năm.
Nay rác phủ lấp dòng trong vắt,
Một nỗi buồn chẳng chảy thành câu.
Đêm phố thị đèn giăng như lưới,
Bắt linh hồn lạc giữa canh thâu.
Tôi úp mặt vào màn hình sáng,
Nghe tim mình nguội lạnh như tro.
Nhớ mái dột đêm mưa năm cũ,
Mẹ âm thầm hứng giọt rơi vô.
Thau nhôm nhỏ đựng đầy năm tháng,
Nhưng giọt buồn mẹ giấu mãi không thôi.
Nay chăn ấm tường cao rào kín gió,
Mưa chẳng vào mà ướt giấc mơ tôi.
Làng tôi đó, người còn hay mất,
Ai giữ dùm chút dại khờ xưa.
Cánh đồng cũ không còn hoa cải,
Chỉ trắng bờ cỏ dại chiều mưa.
Hoa cứt lợn nở buồn không thành tiếng,
Như kiếp người lặng lẽ giữa hư vô.
Làng không mất trong một mai sớm tối,
Nó rời xa tôi từng bước âm thầm.
NGẨN NGƠ
Tác giả: Hoàng Thanh
Chiều buông xuống nhẹ tựa hơi thở
Nắng tắt dần trong một nét mờ
Người đứng lặng im bên lối cũ
Không biết đi tìm chỉ ngẩn ngơ.
Một thoáng nhớ ai vừa ghé lại
Rồi tan như khói giữa hư vô
Chỉ còn nhịp thở nghe rất khẽ
Và lòng trống trải đến không ngờ.
Rặng trúc bên hồ nghiêng dáng đổ
Hàng thông trước ngõ đứng bơ vơ
Một ngày trôi mất như chưa sống
Chỉ còn nỗi nhớ rất vu vơ.
HOA MẬN
Tác giả: Hoàng Thanh
Gốc Mận đứng lặng giữa vườn xuân
Hoa Trắng mong manh tựa khói sương
Cành nhỏ run run khi gió chạm
Như người thiếu nữ mới biết thương.
Chồi biếc vừa lên còn e ấp
Ong về khẽ gọi giấc mơ hường
Tiếng vo ve nhỏ như lời hẹn
Giữa một mùa xuân rất vấn vương.
Cánh trắng lung linh còn đọng sương
Mỏng manh như lời hứa yêu đương
Hoa không giữ nổi thời đang nở
Chỉ giữ trong lòng một đoạn thương.
TOÒNG TENG
Tác giả: Hoàng Thanh
Trái tim em để ngoài tai
Toòng teng trôi dưới khoảng trời mênh mông
Heo may cho má em hồng
Có người hỏi bé lấy chồng hay chưa
Chuồn chuồn bay trước trời mưa
Em tròn mười tám nhưng chưa lấy chồng
Khoảng trời nhạt nắng ven sông
Mưa rơi thưa hạt cầu vồng dăng hai.
Trái tim em vẫn ngoài tai
Sáng mai thức dậy đứng hoài soi gương
Có người thầm nhớ trộm thương
Hình như vẫn cứ đơn phương đợi chờ.
Trái tim chẳng biết mộng mơ
Tự dưng gió lại bất ngờ đong đưa
Bây giờ khác với ngày xưa
Em mười chín có người đưa đón rồi.
Thời gian trôi chẳng chờ tôi
Toòng teng em cất hết thời đong đưa.
LÚNG LIẾNG
Tác giả: Hoàng Thanh
Lúng liếng là lúng liếng kiêu
Mắt đen mười sáu giấu điều gì đây
Hoàng hôn treo dưới lùm cây
Má em sao thế cứ hây hây hồng.
Khoảng trời xanh đến mênh mông
Gió chơi vơi quá nói không nên lời
Vu vơ em tặng nụ cười
Tóc mây thả rối theo lời gió bay.
Men tình chớm đã nồng say
Cứ vô tư nhớ kéo ngày dài thêm
Qua thời má lấm lọ lem
Bây giờ lớn biết dung kem thoa hồng.
Lúng liếng mà nhớ với mong
Để cho bao kẻ phải lòng em ơi
Thế rồi mắt, thế rồi môi
Cứ tương tư suốt một thời mộng du.
Khi nào em bán đồng xu
Có người khách trọ lãng du đang chờ.
CÔNG TY CỔ PHẦN TƯ VẤN ĐẦU TƯ & THIẾT KẾ XÂY DỰNG MINH PHƯƠNG
Địa chỉ: 28B Mai Thị Lựu - Khu phố 7, Phường Tân Định, TP.HCM
Hotline: 0903 649 782 - 028 3514 6426
Email: nguyenthanhmp156@gmail.com ,
Website: www.minhphuongcorp.com
Gửi bình luận của bạn